Mộ Viễn thành thân

Khi năm người Tông Chính Ngọc Nghiễn tỉnh lại, Tông Chính Ngọc Minh đang đen mặt nhìn họ, Phúc công công đứng bên ra dấu cho bọn họ hãy tự cầu mình nhiều phúc.

“Hoàng huynh!” ba vương gia cùng lúc chào hỏi, chỉ có điều có một người cười rất là ngu si.

“Hoàng thượng!” Tần Tuyết Thương cũng chú ý tới không khí xung quanh.

“Nói, các ngươi tối qua đã làm gì?” Tông Chính Ngọc Minh chau chặt đầu mày, nhưng ánh mắt sắc bén lại bắn thẳng về cái người nào đó đang cười vừa ngu si vừa giả tạo kia.

Năm người thấy mặt Hoàng thượng đều đen rồi, thế là lập tức vùi đầu vào ăn năn tối qua không nên uống nhiều rượu như thế. Tiếp theo là một màn náo nhiệt:

“Thiên Âm, ngươi đã hôn cái miệng nhỏ của người ta rồi còn chạy, ngươi không chịu trách nhiệm ……oa……” bánh trôi khóc lớn.

“Thiên Âm, rượu còn chưa uống hết, ngươi đã chạy rồi……ta tìm ai uống đây ……” thanh oa mất mát mà nhìn trời, đang nghĩ xem rốt cuộc có khóc hay không đây.

“Thiên Âm, bạc dù sao cũng là tiểu cửu trả, ngươi chạy đi ……ta không đuổi ngươi ……” gà trống sắt vừa nói xong liền hứng ba cái lườm của ba người còn lại.

“Thiên Âm, ngươi đã ngủ với người ta mà còn chạy, ngươi không chịu trách nhiệm ……” Tông Chính Ngọc Nghiễn cũng khóc, còn không quên lau lau nước mắt không biết là có thật hay không trên khóe mắt, lén lút nhìn về Tông Chính Ngọc Minh ở một bên. Hoàng huynh rốt cuộc đã bị ăn chưa a, xuân dược tối qua hắn đưa cho Hoàng huynh thật ra căn bản không phải là xuân dược, lau lên vành chén cũng không sao, chính là cái bình rượu đó ……ha ha, nam tử có hùng vĩ hơn cũng sẽ trở thành lẳng lơ. Tối qua khi tìm Thiên Âm, lại rắc một loại bột khác trong lòng y. Chỉ cần đụng vào bình rượu đó của Hoàng huynh, lập tức sẽ trở thành xuân dược khiến nam nhân càng nam nhân hơn. Vì thế khi Thiên Âm nam nhân hơn cả nam nhân ở trước Hoàng huynh còn dâm đãng hơn cả nữ nhân……ha ha ha……thiên lôi câu động địa hỏa……củi khô gặp phải lửa rực ……cháy đi, cháy đi, tận tình mà cháy đi ~~~

“Thiên Âm, ta đã nhìn thấy lục vương gia và cửu vương gia ngủ trong lòng trần trụi của ngươi. Một người dựa lên trên người ngươi, thơm tới thơm lui, một người ở hạ thân ngươi liếm đi liếm lại ……rốt cuộc là ngươi đã bị bọn họ ăn chưa a? Ta còn đi mở sòng bạc ……” Tần Tuyết Thương lẩm bẩm lầm bầm mà tự nói, lập tức nhận được con mắt lớn phát quang như sang sói của Tông Chính Ngọc Nghiễn và Tông Chính Ngọc Mặc.

Mà sắc mặt của Hoàng đế nào đó thì thối thối, cái gì hả, rõ ràng tối qua người kia ở cùng hắn, hơn nữa ……

Sắc đen trên mặt dần dần biến thành màu đỏ, còn máy ánh mắt của tất cả mọi người đều đang tập trung trên người Tần Tuyết Thương, bằng không bị phát hiện, mặt mũi của Hoàng đế nào đó sẽ không giữ được rồi.

“Ngươi nói ta thơm cái đó của Thiên Âm ……?”Tông Chính Ngọc Nghiễn vẫy cái đuôi sắc lang, chảy nước miếng nói.

“Ngươi nói ta liếm phía dưới Thiên Âm ……?” trong mắt Tông Chính Ngọc Mặc bừng ra những trái tim phấn.

“Trước khi ngủ đã nhìn thấy……sau đó liền ngủ rồi……” Tần Tuyết Thương nói xong, giống như chứng minh, lập tức ngã xuống mặt đất khò khò ngủ.

“Thiên Âm……ngươi là của ta rồi……”

“Không đúng, Thiên Âm là của ta……” một lớn một nhỏ cãi nhau không ngừng.

Tông Chính Ngọc Minh nhìn quốc sư đang ngủ khò khò dưới đất, lục hoàng đệ và cửu hoàng đệ đang cãi qua lại, còn có ngũ hoàng đệ đang ngồi dưới đất uống rượu, tam hoàng đệ đang vuốt ve túi tiền vàng thì thào tự nói, cuối cùng không nhịn được nữa, gầm lớn một tiếng “Cút hết ra cho trẫm!”

Đám người này, từng kẻ đều ăn đậu hũ của Thiên Âm, không thể tha thứ.

Chốc lát, gà bay chó chạy, một đám người tranh nhau chạy ra khỏi ngự thư phòng của Hoàng đế.

“Lục hoàng đệ, ngươi ở lại” thanh âm ôn hòa dựng tóc gáy khiến người nào đó đang chạy đầu tiền run rẩy mà dừng lại, nhìn đồng bạn chạy xa mà để lại hô hoán vô thanh——cứu mạng.

“Hoàng huynh……” Tông Chính Ngọc Nghiễn tất suất cao mà chớp mắt, vô cùng nịnh nọt.

“Ngọc Nghiễn, đệ nói ta nên làm sao để cảm tạ đệ đây?” nhìn lục hoàng đệ rõ ràng đang run rẩy mà vẫn cực lực mỉm cười một cái, trong lòng Tông Chính Ngọc Minh hận nha ~

Chính bởi vì tiểu tử trước mắt này, cuộc đời thanh bạch của hắn đã có thêm một vết nhơ, hình tượng sáng chói của hắn đã bị tàn phá một nửa ……

“Không cần khách sáo, Hoàng huynh” xem ra Hoàng huynh đã bị ăn rồi……ha ha ha……

“Cuộc thi lục nghệ ba năm một lần sắp bắt đầu rồi ……đệ đi một chuyến đi”Tông Chính Ngọc Minh cũng đáp lại nụ cười như thế, sau đó thong thả rời đi.

“Đừng mà……đệ không muốn đi, huynh rõ ràng biết đệ không thích cưỡi ngựa, hơn nữa còn say xe ……” vì thế sống hai mươi mấy năm mà vẫn chưa rời phủ Mộc Dương.

Hồ sơ X

Tên: Tông Chính Ngọc Nghiễn

Giới tính: nam

Tuổi: 24

Thân phận: lục hoàng tử Tông viện vương triều——Nghiễn Ngọc

Ngoại hiệu: hoa hoa vương gia

Đánh giá của người ngoài: phong lưu vô cùng, sang trọng độc đáo, quần hoa chi vương

Màu sắc thích nhất: màu trắng, màu vàng nhạt

Người thích nhất: Thiên Âm

Việc thích nhất: chỉnh người, chơi gái

Người ghét nhất: một nhân vật thần bí nào đó(sau này sẽ xuất hiện), người cướp mất Thiên Âm

Việc ghét nhất: cưỡi ngựa, ngồi xe ngựa, bị người chỉnh

Quan hệ với Thiên Âm: anh em tốt(nữ hiệp: thật ra hắn……yêu thầm……Ngọc Nghiễn, ôm gương mặt đỏ bừng: đáng ghét, đừng nói nữa mà)

Tư liệu chưa hoàn, về sau bổ sung

********************************

Phủ thừa tướng

“Cha, con sẽ không thành thân đâu” Tịch Thiên Âm nhìn hôn phục ở đầu giường, lắc đầu. Muốn hắn lấy Cơ Tinh Nha, còn không bằng ném hắn vào hầm băng luôn cho xong.

“Không mặc cũng phải mặc, ta chính là muốn danh dự của tên trứng gà thối đó quét đất, nhi tử ruột của mình bị áp ở phía dưới” Tịch Triển Linh hừ lạnh, giống như một đứa trẻ giận dỗi.

“Cha, nếu cha đã muốn sỉ nhục Cơ thái sư kia, vậy không nên gả Cơ Tinh Nha cho con, mà nên gả cho Mộ Viễn” Tịch Thiên Âm nói xong, đường nhìn rời lên người Tịch Mộ Viễn đang uống trà, người kia vừa nghe lời này lập tức rất mất hình tượng mà phụt một ngụm trà ra.

“Tại sao?” Tịch Triển Linh cũng hướng đường nhìn lên người nhi tử thứ hai của mình.

“Cha là thừa tướng, là quan văn, mà Cơ thái sư là quan võ. Mấy năm nay dân gian vẫn luôn có lời truyền là Tông triều văn không bằng võ. Cha nghĩ xem, nếu là bây giờ ngự tiền đại tướng quân được gả cho lễ bộ thượng thư ……cha nói người ta sẽ nói thế nào? Làm võ nhân có tích sự gì, chính là tướng quân cũng là cho cây bút lông áp ……” Tịch Thiên Âm từ từ châm lửa.

“Có lí, ta làm sao lại không nghĩ ra ……nhưng mà, đã sắp bái đường rồi, ta làm sao có thể đổi tân lang a ……huống hồ, Mộ Viễn đã có vị hôn thê rồi” Tịch Triển Linh có chút thất vọng, một cơ hội chỉnh tên trứng gà thối tốt như vậy.

“Chính là bởi vì đổi rồi, mới là sự nhục nhã hơn nữa với Cơ thái sư, nhi tử ruột bị đá đi đá lại” Tịch Thiên Âm lại ném vào một bó củi “Còn với vị hôn thê của Mộ Viễn, đanh đá nổi tiếng xa gần, tới nhà ta đảm bảo sẽ nắm quyền, tới lúc đó cha muốn trả lãi, tới vốn cũng không còn”

Quả nhiên lửa lớn cháy rồi.

Trong mắt Tịch Triển Linh lóe tinh quang “Thiên Âm, ở đây giao cho con rồi ……lúc nữa đưa Mộ Viễn lên, cha đi tiếp đãi khách”

“Cha a……mấy người……đại ca~~~” Tịch Mộ Viễn lắc đầu thở dài, không có lương tâm a, cứ như thế mà bán hắn rồi. Cha còn hiểu được, đại ca làm sao cũng ……

“Mộ Viễn……đệ có biết tướng quân kia thích mình không?”Tịch Thiên Âm đi tới phía trước Tịch Mộ Viễn,  nói ở bên tai hắn.

Lập tức, Tịch Mộ Viễn sững người tại chỗ.

Hôn lễ ngày hôm nay đã trở thành trò hài lớn nhất Mộc Dương phủ, Cơ thái sư không phải là gả nữ nhi minh mị động nhân, mà là nhi tử tuấn mĩ lạnh mạc, mà tân lang nhà Tịch thừa tướng cũng đã đổi người, không phải là hoa hoa thái tuế, mà là lễ bộ thượng thư. Tịch thừa tướng cười lớn mà nhìn hôn lễ hoàn chỉnh, Cơ thái sư tức tới xanh mặt.

Sau đó, một đôi tân lang tân nương đã bình an mà bái thiên địa xong.

Tịch Mộ Viễn nhìn tân nương đang ngồi thẳng ở đầu giường, phát hiện trên gương mặt lãnh mạc ngày thường của đối phương thế nhưng có niềm vui thích hạnh phúc.

Bị bắt ép thành hôn, Tịch Mộ Viễn đương nhiên sẽ không thể làm gì với tân nương, chỉ nói một câu “nghỉ ngơi đi” bèn cởi áo ngoài đi ngủ.

Tuy nói Tịch Mộ Viễn phúc hắc, cũng hiểu về chuyện nam nữ, có dục vọng cũng từng tới hoa lâu phát tiết, nhưng việc nam nam hắn vẫn thật sự là không biết ……tuy cũng có hảo cảm với ngự tiền tướng quân, nhưng cũng chỉ dừng ở mức thưởng thức, còn chưa thăng hoa tới mức có thể làm phu thê cả một đời. Vừa nghĩ tới đại ca nói nam tử trước mắt này thích mình, trong lòng có chút vui thích nhưng cũng có chút vặn vẹo.

Trong bóng tối hắn có thể cảm thấy đối phương cởi quần áo, nằm úp lên phía bên cạnh hắn, đùa nghịch nam căn của hắn.

Khi chỗ đó của mình tiến vào cái không gian ấm áp ẩm ướt đó, chính hắn cũng không còn khống chế nổi mình, thuận theo dục vọng mà co động.

Sau khi phát tiết, nâng hàm của người đó lên, có thể nương theo ánh trăng nhìn thấy chất dịch trong suốt bên khóe miệng của cái người tuấn mĩ kia.

Vẻ mặt thẹn thùng, thật ra có thể dùng để miêu tả nam nhân, Tịch Mộ Viễn lần đầu tiên cho rằng như thế.

Dưới đường nhìn chăm chú của mình, người tuấn mĩ kia, thế nhưng nhét cái thô tráng của mình vào tiểu huyệt phía sau mông. Nhìn gương mặt đau tới xanh mét của đối phương, Tịch Mộ Viễn lần đầu tiên đau lòng với người không phải người thân, nam tử này ……nhẫn chịu đau, chủ động hầu hạ hắn.

Mà khoái cảm sau đó, chính mình thế nhưng trầm say như thế.

Muốn nam tử tuấn mỹ kia hết một lần lại một lần, nam tử đó nhu thuận, không có lạnh nhạt thường ngày, không có một chút cảm giác tướng quân nào, cũng không bày ra mặt mũi nam nhân, thậm chí hắn có thể cảm thấy sự lấy lòng và phối hợp của đối phương.

Nhìn ánh mắt nhu tình của đối phương, Tịch Mộ Viễn đã cười rất chân thành, kéo lấy nam tử hỏi “Tại vì sao thích ta?”

“Không biết, lần đầu thấy huynh đã thích rồi”

“Nhất kiến chung tình?”

“Phải”

“Ta cũng thích đệ……”

Hắn cũng thích người nam tử này rồi, là nam tử thì lại làm sao, là tướng quân thì lại sao chứ ……thích thì cũng thích rồi……

Sau đó, Tịch thượng thư và Cơ tướng quân hòa hòa hợp hợp mà sống với nhau cả một đời, Tịch thượng thư cũng không nạp thiếp, một đời chỉ yêu thê tử của mình. (Lời ngoài đề: từ đó Tịch nhị thiếu gia cũng đã dẫm lên con đường nam nam không lối về…)

About Băng Hoa

love you forever

19 responses »

  1. Tử Mộc nói:

    Cái đôi đệ đệ này chuối thế =.=’

  2. tieulinglung nói:

    ta chết, ta chết với nhà anh hoàng đế mất thôi, ngất xỉu rồi :((((
    nói không phải mê tín chứ ngày nào ta cũng canh nhà nàng như … canh cổng để chờ chương mới ý :9

  3. tommytaylor2246 nói:

    đọc lại vẫn thik cp anh Cơ tướng quân~ kute ~ pink gần chết ~
    nàng Băng ơi ~ t a sửa chính tả đến chương 11 rồi nhá~
    đừng nói là ta bỏ bê công việc hen~

  4. ahhhhh, wa dễ thg ah, muốn coi phiên ngoại về cặp này wa ah

  5. teddysweetie nói:

    Xììììì….. ban đầu ta còn tưởng là huynh đệ luyến :3 :3 :3
    Xem ra giác quan thứ 6 của mình hỏng mất rồi….. =.=…… Đem đi sửa là đem đi sửa!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s