“A? Đã không còn, thật sự một văn tiền cũng không còn rồi ư?”Anh Nguyên thất vọng ngồi sụp xuống, sắc mặt khôi phục vẻ bình thản của một khắc trước đó: “Không có tiền thì còn ăn thịt gì a, đợi đến lễ mừng năm mới sang năm đi, để bộ khoái làm thịt con heo đầu phì kia, toàn phủ chúng ta trên dưới ăn một bữa thịt no nê.”

Phượng Chuẩn cuối cùng cũng hiểu được Anh Nguyên keo kiệt như thế nào , đến giết một con lợn còn không nỡ mời đồ tể, mà còn muốn bóc lột sức lao động của bộ khoái trong phủ. Xem ra muốn ở chỗ của hắn ăn một bữa thịt, quả thật là khó lại thêm khó.

Tia hi vọng cuối cùng trong lòng tiểu Phúc tử tan biến, ai oán đích nhìn về phía chủ tử, trong lòng hắn nghĩ ra vô số cách, dù sao đi nữa cũng nhất định khiến chủ tử đồng ý rời khỏi nơi này với hắn.

“Các ngươi không cần ở tại phía sau nữa , nơi đó cách chuồng heo khá gần, hai ngươi đã quen với cuộc sống phú quý, sẽ không ở tiếp được đâu, tả hữu phòng ta còn có hai gian, hãy ở đó đi.”Anh Nguyên mỉm cười nói. Lập tức khiến cho ánh mắt Phượng Chuẩn nhìn hắn có thêm một tia cảm kích, Phật tổ phù hộ a, tri phủ này vẫn coi như là thông cảm cho mình.

“Ngươi sẽ không phải là muốn tiền thuê đi?”Tiểu Phúc tử cũng không có tâm tư thanh thản ngây thơ giống như chủ tử hắn, theo như lí giải của hắn với Anh Nguyên, hắn vô cùng thật lòng mà đưa ra câu hỏi.

Anh Nguyên vỗ tay một cái, nhìn về phía Phượng Chuẩn cười: “Ai nha, phúc nữu thật sự là vô cùng thông minh a, ngươi có thể có được nha hoàn như vậy, thật sự là phúc khí tu luyện mấy đời a.”Lời nói của hắn làm Phượng Chuẩn nhảy dựng lên, hét lên một cách giận dữ: “Ngươi, ngươi cũng quá xấu rồi, ta đã nói trên người đều không có tiền rồi mà.”

“Ngươi không có tiền, chính là trong nhà ngươi có tiền, trước tiên nợ , đợi nhà các ngươi gửi tiền đến, ngươi trả cho ta. Chúng ta cũng coi như không đánh không quen, ta sẽ không so đo vấn đề cho nợ, bất quá đương nhiên là tiền lãi chúng ta cần phải tính toán một chút.”Anh Nguyên cười tủm tỉm bổ sung điều kiện.

“Ngươi vì sao không chết đi?”Phượng Chuẩn rốt cuộc nhịn không được chửi ầm lên.

“Ta chờ , ta ngay tại nơi này đợi, đợi ngươi bị núi vàng đè chết, bị nguyên bảo tạp tử, bị. . . . . .”Phượng Chuẩn khoa tay múa chân bị tiểu Phúc tử tha ra bên ngoài, vừa đem tất cả các phương thức ngươi có thể chết vì tiền ra mà mắng một lần, bất quá Anh Nguyên căn bản không thèm để ý, mỉm cười nhìn theo tiểu Phúc tử đang cố kéo Phượng Chuẩn, hô lớn: “Đúng rồi, quên nói cho ngươi, nếu cuối năm muốn ăn thịt heo, ngày mai theo ta lên núi hái cỏ hương thảo để giao phần nha.”

Mưa đầu thu vừa nhỏ lại vừa dầy, nhất là rơi vào ban đêm,là thứ khiến người ta nhớ quê nhất.

“Chủ tử, ngươi vì cái gì không trốn đi a?”Nằm ở trên giường, tiểu Phúc tử hữu khí vô lực hỏi. Nhìn bài trí đơn sơ ở trong phòng, hắn thật không thể tin nổi đây là phòng mà Anh Nguyên nói cho thuê: “Người nói nơi này có cái gì? Cho dù là sài phòng, cũng sẽ có mấy bó củi , cũng vẫn tốt hơn cái “giường” được lót bằng đệm rơm với cái khung mục nát này, vậy mà cái tên tri phủ kia lại còn dám đòi tiền thuê.”Vẻ mặt của tiểu Phúc tử lúc này đã giải thích hoàn mỹ tại sao con người cần lỗ tai, nếu không phải có hai cái lỗ tai chống đỡ, cái miệng của trăm phần trăm sẽ bị rớt xuống sau gáy mất.

“Bởi vì ta đã ban chỉ cho Trần tướng quân , bảo hắn phải chiếm được Hàn triều trước mùa thu năm sau. Mà Hưng Châu là thành kiên cố nhất và phồn hoa nhất Hàn triều. Theo như mật báo của thám tử, nơi này có thể sẽ là một khúc xương khó nhá. Vì có thể thực hiện mục tiêu của chúng ta trước kế hoạch, cho nên ta nói với Trần tướng quân, ta sẽ thủ tại chỗ này cùng hắn nội ứng ngoại hợp, cố gắng tóm được nơi này trong thời gian ngắn nhất, tạo ra thần thoại kỵ binh mới cho Phượng triều chúng ta. Nha môn lớn nhất thành Hưng Châu lại chính là nha môn này, ở trong này vừa tiện cho chúng ta thăm dò tình báo, lại có thể bắt được người đứng đầu trước, chỉ cần tri phủ nha môn bị phá, hạ thành Hưng Châu sẽ dễ như trở bàn tay, hiểu không?”Phượng Chuẩn phân tích rất chi tiết .

Thế nhưng tiểu Phúc tử lại vô cùng nghi ngờ cái lí do đàng hoàng của vị vua này, một cái thành Hưng Châu nho nhỏ, lại còn cần phải nội ứng ngoại hợp phiền toái như vậy ư? Nói đùa, cái thành lớn gấp mười lần, kiên cố gấp mười lần thành Hưng Châu này, thì vị Trần tướng quân liều lĩnh chỉ biết dũng mãnh xung phong cũng chẳng phải thu được rất dễ dàng hay sao?

“Chủ tử, lời của ngươi cũng thật quá đi, nô tài tuy rằng kiến thức thiển cận, nhưng cũng biết được quân sự và chính trị của một thành là riêng rẽ. Anh Nguyên hắn là tri phủ, là quan văn, như thế nào có thể lãnh binh? Nên có một võ quan khác quản lí tài vật của thành mới đúng nha, nếu cần nằm vùng chúng ta là cần đi nơi đó không đúng ư?”Hắn không tin, còn có thể có quan viên khác keo kiệt giống như là Anh Nguyên.

Phượng Chuẩn hừ một tiếng: “Ngươi biết cái gì? Thành Hưng Châu này là ngoại lệ, ngươi đừng nghĩ Anh Nguyên chỉ có sở trường là keo kiệt, theo mật báo hắn là một người văn võ toàn tài, bởi vì con người kiên cường, không nịnh bợ cấp trên, lại liêm khiết làm theo phép công mới bị điều đến nơi này, đám đại thần trong triều tuy là hận hắn, nhưng cũng biết năng lực của hắn, huống hồ bọn họ còn muốn thành Hưng Châu phồn hoa này mỗi năm nộp bạc vào ngân khố cho bọn hắn hưởng lạc, bởi vậy mới đẩy trọng trách cho hắn, mới tạo ra kiểu song nhiệm độc đáo này.”

Tiểu Phúc tử gật đầu không nói, hắn cũng không kỳ lạ tại sao Phượng Chuẩn lại nhanh như vậy có được tin tức, mật thám của Phượng triều trải khắp thiên hạ, mỗi người đều có khả năng phi phảm, chỉ cần hắn muốn, dùng công phu trong vòng một ngày thời gian liền có thể tra ra mười sáu đời tổ tông của vị tri phủ này.

“Nhưng là ngày mai chúng ta còn phải đi cắt cỏ hương thảo, chủ tử, ngươi xác định ngươi có thể nhận ra cỏ hương thảo cái thứ này là có hình dáng như thế nào không?”Tiểu Phúc tử cảm thấy chính mình là thái giám đáng thương nhất thiên hạ , ô ô ô.

“Ân. . . . . . Tuy rằng chủ tử ta quả thật là bác học đa tài, kiến thức rộng rãi, thiên tư thông minh, trí tuệ phi phàm. . . . . .”không đợi nói xong những từ ngữ khoe khoang thao thao bất tuyệ đã bị tiểu Phúc tử đánh gảy: “Chủ tử a, những điều nay nô tài đều đã biết, ngươi liền trực tiếp nói cho nô tài biết ngươi có nhận thức cỏ hương thảo hay không là được rồi.”

“Cái kia. . . . . . Học hải vô nhai, chủ tử ta như thế nào có thể cái gì cũng biết, đó là thần tiên. Cái gọi là xe đi đến núi ắt có đường, hiện tại quan tâm làm gì, ngủ đi.”Bị tiểu Phúc tử tìm ra khuyết điểm, Phượng Chuẩn có chút thẹn quá hóa giận giận, nói đùa, hắn ngay cả lợn thích ăn cỏ hương thảo cái loại việc này còn không biết, như thế nào có thể biết cỏ hương thảo là cái dạng gì.

About Băng Hoa

love you forever

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s